“Hỏi gì hỏi lắm thế!” (StoryCorps)

“Hỏi gì hỏi lắm thế!” (StoryCorps)

Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Bà Kay Wang, 87 tuổi, có tiếng là một người cứng đầu. Con trai bà, Cheng, và cháu gái, Chen, đã phỏng vấn bà tại New York. Trong khi bà Kay cố gắng trả lời qua loa các câu hỏi, Chen và Cheng cố ép bà nói thêm.

Kay Wang: Hồi nhỏ mẹ không ngoan cho lắm. Cứ mỗi lần mẹ làm gì sai, thì bà bắt mẹ phải xin lỗi. Theo phong tục của dân mình, muốn xin lỗi thì mẹ phải mang tới cho bà một cốc trà và nói “Con xin lỗi mẹ ạ.” Nhưng lúc đó mẹ lại cố tình thả cốc trà nóng xuống đùi bà.

Mẹ cũng chẳng phải là trò giỏi ở trường. Lúc nào cũng rình rình nói dối để trốn học, vì hồi đó mẹ nhiều giai theo. Còn trẻ mà, lại xinh nữa.

Rồi đấy, sao nữa nào, nhanh lên, mẹ muốn về nhà.

Chen Wang: Thế bà gặp ông như thế nào ạ?

Kay: Lúc đấy bà đang là y tá thực tập tại một bệnh viện. Ông ấy lại đang nằm viện chữa trĩ. Khi mà ông gặp bà, ông luôn miệng hỏi cưới. Và thế là bà nói “Tôi không thích ông. Ông hói lắm.” Bà không thích ông vì ông rất xấu xí. Nhưng có một ưu điểm, đó là rất thông minh.
Thế thôi nhé. Hỏi gì lắm thế.

Cheng Wang: Vài câu nữa thôi mẹ.

Kay: Một câu ngắn thôi đấy.

Cheng: Vâng, vài câu ngắn thôi.

Chen: Câu hỏi nhanh bà nhé. Bà kể con nghe bà làm gì ở Bloomingdales đi ạ.

Kay: Cháu biết bà làm gì rồi mà, thôi khỏi kể.

Chen: Không, bà phải kể cơ.

Kay: Bà làm thám tử. Bà bắt được một nhà tạo mẫu rất nổi tiếng. Tốt nhất là không nên nhắc tên bà ta ở đây. Bà ấy ăn trộm một cái váy, tầm ba ngàn đô gì đấy. Thế là bà lao ra khỏi cửa hàng rồi nói “Bà có muốn trả tiền cho cái váy đó không đây?”, bà ta đáp “Này, có biết tôi là ai không?”, thế là bà nói luôn “Uh, bà là đồ ăn trộm!”. Đấy, cuộc đời bà là như thế đấy.

Chen: Thế bà không hối tiếc gì ạ?

Kay: Không! Tại sao phải hối tiếc? Bà đủ từng trải để có thể làm bất cứ điều gì bà muốn. Thế thôi nhé.

[Bà Kay qua đời chỉ vài tuần sau bài phỏng vấn này.]

Cheng: Con biết đấy, có một ranh giới giữa sự tự lập và bướng bỉnh, bà suốt ngày vượt qua ranh giới đó.

Chen: Bà thích kêu ca phàn nàn, nhưng thực ra thì bà chẳng bận tâm đâu. Giống như khi bà chăm ông ấy, bà tự làm rất nhiều việc. Kể cả có kêu ca, thì bà vẫn sẽ làm.

Cheng: Đúng rồi. Bố không biết là bà có sẵn sàng tham gia StoryCorps hay không nếu thực sự bà không biết rằng mình sắp qua đời. Nó giống như món quà cuối cùng bà dành cho chúng ta vậy.

Related posts