Bàn về thân thể và sức khỏe lãnh đạo

Đỗ Văn Ngà|

Hôm 15/11/2018 tại kỳ họp thường niên Quốc hội khóa 14 đã biểu quyết với 91,55% tán thành dự luật “Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước” trở thành luật. Nội dung trong điều luật này rất bình thường, chỉ riêng ở điều 7 là đáng chú ý có thông tin về thân thế, sự nghiệp và sức khỏe của lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước là thông tin mật.

Điều đáng nói là ở Việt Nam luật pháp xem thân thế của lãnh đạo là thông tin mật, trong khi tại những nước khác như Hoa Kỳ, pháp luật quy định ứng cử viên tổng thống phải là công dân Mỹ và được sinh ra tại Mỹ. Nghĩa là họ công khai thân thế lãnh đạo. Điều này rất quan trọng, vì nếu đưa thân thế lãnh đạo vào diện “thông tin mật” thì điều đó cũng có nghĩa rằng, đất nước Việt Nam có thể bị cai trị bởi một người có nguồn gốc ngoại bang. Toàn bộ Quốc hội gần 500 con người đã đồng ý rất cao điều luật này mà không biết rằng nó là kẽ hở để ngoại bang trở thành lãnh đạo. Từ thời ông Hồ Chí Minh, nhà nước VNDCCH đã che giấu thân thế lãnh đạo mà Việt Nam cho nên đất nước mới bị hoang phí 3 triệu sinh mạng cho những cuộc chiến tương tàn phi nghĩa. Và hôm nay, vấn đề này đã chính thức luật hóa để dọn đường cho sự chuyển giao vào một lúc nào đó chăng?

Thêm vấn đề nữa là sức khỏe lãnh đạo lại được đưa vào diện bí mật quốc gia. Một điều vô cùng phi lý rằng, nếu lãnh đạo Việt Nam bị đổ bệnh tâm thần thì nhân dân không được biết à? Điều này cho thấy ĐCS coi thường vận mệnh đất nước. Ai cũng biết, CS đưa điều luật về sức khỏe lãnh đạo thành bí mật quốc gia là để che đậy chuyện xấu xa bẩn thỉu của trò thuốc nhau giành ghế của những người đồng chí. Ý họ muốn là, cho dù họ có ác độc như loài lang sói thì họ vẫn muốn mình phải có hình ảnh người lãnh đạo có đạo đức có văn minh trước nhân dân. Như vậy qua đây chúng ta thấy rất rõ, số phận đất nước đã bị người CS xem nhẹ hơn chiếc mặt nạ giả nhân giả nghĩa của họ.

Trước đây ông Nguyễn Bá Thanh được đưa về sân bay Đà Nẵng bằng máy bay cấp cứu của hãng AMR Ambulance vào đêm ngày 09/01/2015. Từ xa, phóng viên Vnexpress lia ống kính chộp cảnh đưa ông Nguyễn Bá Thanh xuống sân bay là một loại cỗ quan tài bằng kẽm chuyên dùng để khâm liệm những nạn nhân chết vì nhiễm phóng xạ. Thế mà sau đó báo chí Việt Nam đồng loạt báo tin sức khỏe Nguyễn Bá Thanh tiến triển tốt. Ông ăn được một tô cháo và nói rằng “Tao khỏe có chi mô!”. Báo chí lúc đó thi nhau hót líu lo mà không hề có một tấm hình nào để show ra bằng chứng. Lúc đó, chỉ có ai ngây thơ mới tin báo. Hầu hết người dân cho rằng ông Nguyễn Bá Thanh về Việt Nam là một cái xác không hồn. Thế rồi chuyện gì đến cũng đến, hơn tháng sau, ngày 13/02/2015 nhà nước loan tin ông Nguyễn Bá Thanh đã từ trần, nhằm 25 tháng Chạp năm Giáp ngọ.

Chuyện buồn cười là người mới nói được “Tao khỏe có chi mô” trước đó lại được đảng đợi đến những ngày giáp tết mới công bố để dân khỏi bàn tán nhiều chuyện. Nói thế để chúng ta thấy rằng, thông tin về sức khỏe lãnh đạo đảng và nhà nước luôn bị chính quyền tung hỏa mù. Thông tin họ nói ra chưa chắc gì là sự thật đâu. Vì đó là “bí mật quốc gia” kia mà?

Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá! Lão Trọng! Chỉ là bệnh nhẹ mà ông làm như sắp chết không bằng, làm Đỗ Ngà tui một phen… mừng hụt. Buồn!

Các tin khác